Lời nguyền năm cũ

Ba mươi lăm năm về trước.Lan là luật sư cho một văn phòng luật có tiếng tăm tại thành phố Sài Gòn.Tuấn – chồng nàng là kỹ sư điện của nhà máy thủy cục tại Thủ Đức.

Lúc ấy hai người chỉ vừa mới cưới nhau được gần một năm.Gia đình hai bên đều giàu có nên đám cưới đã được tổ chức rất lớn tại nhà hàng Đồng Khánh,khách dự tiệc có hơn bốn trăm người.Ai cũng phải khen họ thật là xứng đôi vừa lứa.

Sau hai tuần trăng mật tại Đà Lạt,vợ chồng Tuấn Lan dọn về ở trong một ngôi biệt thự ngoại ô Sài Gòn,gần bên bờ sông,mà bên chồng đã mua cho sẵn.

Lan rất thích nơi này.Chung quanh là tường xây bao quanh.Ngôi biệt thự nằm lẫn trong khu vườn cây ăn trái đủ loại với không khí trong lành.Nhất là khung cảnh vật hữu tình rất hợp với Lan.Ở đây cũng thuận tiện vì không quá xa chỗ làm của cả hai vợ chồng và khi cần chỉ việc lái xe vượt cầu Sài gòn vào thành phố không quá mười lăm phút.

Tuấn rất thích đồ cổ nên thường tìm mua những món đồ xưa để trang trí trong nhà dù phải trả giá cao thế nào đi chăng nữa.Trong số những đồ vật mua được có một chiếc gương cổ gắn trên giá chạm trổ rất cầu kỳ.Lan thích cái gương này lắm.Nàng đặt nó trong phòng ngủ và hàng ngày ngắm mình trong gương.

Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi đi.

Nhưng chuyện đã xảy ra vào một đêm mà Tuấn phải trực tại sở còn Lan ngủ một mình ở nhà.Đêm đó ,Lan mơ thấy một thiếu phụ trẻ đẹp hiện đến nói chuyện với nàng.Người thiếu phụ đó nói bà ta chính là mẹ ruột của nàng,còn cha mẹ nàng hiện nay chỉ là cha mẹ nuôi mà thôi.Nếu không tin thì nàng có thể đi hỏi cha mẹ nàng cho ra lẽ.Sau đó thiếu phụ biến mất.

Hôm sau Lan thức dậy và nhớ lại chuyện trong đêm,nhưng nàng chỉ nghĩ đó là giấc mơ nên không để ý gì cho lắm.Tuy nhiên,liền mấy đêm sau,người thiếu phụ ấy lại hiện ra trong giấc mơ của Lan và quyết nàng là con của bà ta.Lan đâm ra thắc mắc,không biết đó là sự thực hay chỉ là bị ám ảnh chuyện gì rồi mơ mộng thôi.Nàng tảng lờ đi.

Sau đó thì đêm nào nàng cũng thấy thiếu phụ đó,lúc thì chân thành,lúc thì khóc lóc nức nở khi nàng từ chối không nhận bà ta là mẹ.

Cuối cùng,vào ngày chủ nhật,Lan về nhà cha mẹ chơi,lúc ở trong bếp một mình với mẹ,nàng bèn hỏi:

- Mẹ à,có phải con chỉ là con nuôi của ba mẹ ko?

Mẹ nàng ,hơi biến sắc mặt nhưng cố trấn tĩnh:

- Ai nói chuyện tầm bậy đó cho con vậy?Ba con mà nghe là chết với ông ấy đó,nghe chưa!

Rồi mẹ nàng nói lăng qua chuyện khác.Lan không hài lòng lắm nhưng sợ làm phật lòng mẹ nên không dám hỏi thêm.

Nàng lại tiếp tục gặp người thiếu phụ kia trong mơ.Lan quyết định hỏi riêng vú Ba,người đã chăm sóc nàng từ lúc sơ sinh cho đến ngày lấy chồng.Trước nay Lan vẫn xem vú Ba như một người mẹ thứ hai,bà vú Ba cũng yêu thương nàng như là con đẻ.Vú Ba vốn là người chất phát,thật thà,chẳng bao giờ nói dối hay làm phật lòng ai.Gặp vú Ba,Lan chận đầu :

- Vú đừng có giấu con nữa nghe!Con biết con nuôi của ba mẹ con !Xin Vú hãy nói cho con biết sự thật đi!

Vú Ba mặt tái xanh lắp bắp :

- Trời ơi làm sao cô biết được chứ?Đời ông bà nói cho cô biết điều đó?Ai nói cho cô biết vậy?

- Thì có người cho con biết,con chỉ cần vú xác nhận và cho con biết thêm những gì vú đã biết!

- Cô biết rồi thì vú cũng không giấu làm gì.Nhưng vú cũng chẳng biết gì nhiều đâu.

- Thì điều gì vú biết thì cứ kể cho con nghe.Biết đâu nhờ đó mà con tìm ra nguồn gốc của mình cũng nên !

- Cô biết đó,ba mẹ cô chỉ có mình cô là con một mà thôi!Thật ra thì bác sĩ cho biết là ông bà ko thể có con được !Vú chỉ biết là hai mươi hai năm về trước,ông nói là có chuyện phải đi xa vài ngày.Vú nhớ rõ lúc đó là mùa thu,khi trở về ông ẵm theo một bé gái.Ông nói xin được của một người đàn bà ở dưới Long An.Bà ta vì nghèo quá không nuôi nổi đàn con quá đông nên đành lòng để con mình cho người khác nuôi.Đứa bé đó chính là con đó!Vú chỉ biết vậy thôi và vú đảm nhận nuôi dưỡng con từ đó.Vú cũng không dám hỏi thêm gì từ ông bà nên không biết thêm nữa!

Lan biết rằng có hỏi ba mẹ nàng thì ông bà cũng ko nói,nhưng xem ra nàng đã có được một chi tiết mà nàng cần.Đó chình là nơi ba nàng xin đứa con.Là một luật sư,Lan có thể dùng tài năng và điều kiện sẵn có của mình để truy ra nguồn côi.

Nghĩ vậy nên Lan bèn lấy một tuần nghỉ phép và nói với chồng là nàng phải đi lo một công việc cho một thân chủ tại Long An.Khi đến nơi,nàng vào tòa án xin người lục sự tìm xem tài liệu về những ai đã cho con vào mùa Thu của hai mươi hai năm về trước.May mắn,nàng có được danh sách của những đứa trẻ được cho cùng tên của người cho và người nhận.

Sau khi xem xét lỹ lưỡng và so sánh tên tuổi trong danh sách đó,nàng biết được tên của mẹ ruột nàng là Trần Thị Tuyết Liễu.Tiến hành công viẽc hơn.Lan còn yêu cầu ông lục sự cho xem lại hồ sơ của người đàn bà tên Tuyết Liễu này.

Một luật sư thật bất ngờ là người này là một tử tội,vì mang thai trên được dời ngày xử tử cho đến sau khi sinh con.Ba con được sinh ra trong khám đường và mang đi cho,sau đó bà ta bị xử bắn vì tội đã giết chồng!

Trở lại Sài gòn với tâm trạng đau khổ vì sự thật nàng đã tìm ra.Lan chán nản ko muốn tìm kiếm thêm về thân thể của mình nữa.Đêm đó người thiếu phụ lại hiện ra trong giấc mơ và lần này bà ta kể cho nàng đầy đủ chi tiết về bà và vì sao bà phải bị sử bắn…..

Comments

comments

Powered by Facebook Comments

Copyright © 2014 doc truyen ngan, doc truyen doremon, doc truyen ngan online · All rights reserved · Designed by SEO VTM GROUP
toi la